Khi Tình Bạn đỗi Màu Chocolate

- Gì thế? - Nó hí hửng.
- Sôcôla.
- Tặng làm gì?... Mà sao lại là sôcôla? - Nó ngớ người.
Thằng Bảo cụt hứng:
- Thì... sôcôla cũng được vậy!
- Mà... tui với ông ... có gì đâu - Nó tủm tỉm cười, quay lại với lối nói chuyện của nó.
Thằng Bảo trề môi trước khi trả tiền cho li nước chỉ uống toàn đá. Lại một lối uống hổng giống ai của Bảo.

Mưa bắt đầu tạnh dù những hạt nước vẫn bay bay trong gió. Hai đứa đẩy xe ra khỏi quán, bỏ quên lại lời trêu đùa của bà chủ: “tình yêu thời Ả!”.

Mặt trời chầm chậm lặn. Hoàng hôn lững lờ như không muốn nói lời chia tay. Hết mưa trời lại sáng, cây cỏ lại rướn mình lên. Có những mầm non mới nhú dù ngày sắp cạn rồi.
- Nhìn gì thế? - Thằng Bảo cắt ngang dòng suy nghĩ của nó.
- Nhìn... ông - Nó lúng túng trả lời.
Nó bắt đầu nghi ngờ thằng bạn thân, đầu tiên là việc tặng sôcôla không có lí do chính đáng rồi việc tích cực khuyên nó tham gia lớp Anh văn... Quả thật thằng Bảo đang giống như những gì nhỏ Uyên nói: “sự biến đổi tâm lí đa chiều”.

Nó nhớ mình đã đọc ở đâu đó câu này: “người ta chỉ tặng sôcôla cho những người họ... yêu...” Hổng lẽ... Nó dẹp ý nghĩ đó ngay vì thấy nó thiếu tính thực tế.

Nó uống một ngụm rồi đặt li sữa lên bàn, vào mạng kiểm tra mail, thường thì chỉ có thư của thằng Bảo nên nó không quá bất ngờ khi hôm nay vẫn thế.

Ơ... nó làm sao vậy nè... Lúc mới nhận hộp sôcôla nó còn trêu chọc Bảo nữa mà! Hay là nó cũng...
- Có điện thoại nè con!
May quá! Tiếng gọi của mẹ giúp nó thoát khỏi một mớ lùng nhùng những câu hỏi trong lòng. Nó “dạ” thật lớn. Thư đọc chưa hết, nhưng nó đóng hộp mail lại luôn. Thì trong phim, đạo diễn thường cho hết tập ở ngay phút cao trào. ai có tức thì ráng chờ xem tập kế.
- Dạ. Hà xin nghe - Nó mượn lối nói của thằng Bảo để bắt máy. Ối! Sao nó lúc nào cũng “Bảo”, “Bảo” thế này?
Hổng biết nó nhận được mệnh lệnh gì từ điện thoại mà ba chân bốn cẳng phóng lên lầu trước sự ngỡ ngàng của mẹ.

Nhanh hơn siêu nhân, 5 phút sau, nó có mặt dưới nhà trong bộ áo đẹp nhất. Nó cố nở một nụ cười duyên dáng nhất trần đời.
- Má ơi! Con đi sinh nhật bạn...
- Con cần bao nhiêu? - Má tâm lí.
-Dạ, tùy lòng hảo tâm của má!
Nó nhận tiền, mắt sáng rỡ rồi giật cái chìa khóa xe trên tay ông anh Hai, bước ra cổng.
- Đi sinh nhật ai mà nôn dữ vậy không biết! - Má lắc đầu, phì cười.
- Vì có chàng hoàng tử bé 132 đang chờ má ạ!
Giọng ông anh hai làm nó sượng người, “Chắc ổng xem lén mail của mình lúc mình ngồi nghĩ ngợi lung tung. Thôi chết! Thật là anh Hai đáng ghét!” Nó rủa thầm.

Nó dừng lại trước quán cà phê lấp lánh ánh đèn, bọn bạn đã đến đông đủ. Đứa nào cũng khen nó mặc áo đẹp quá. Ừ, sao bỗng dưng nó điệu ra. Kể từ khi nhận hộp sôcôla của thằng Bảo và “thư của trái tim”, tâm hồn nó bắt đầu xáo động. Nó khẽ giật mình khi thấy Bảo ngồi đó. Hình như Bảo ngượng nghịu... Nó cố chen vào giữa nhỏ Thy với thằng Dương mà nhất quyết không ngồi cạnh thằng Bảo dù ở đó còn trống một chỗ.

Bản jazz cất lên, tất cả lặng im thưởng thức rồi rủ nhau ra sàn nhảy nhỏ của quán để nhảy. Chỉ còn nó với thằng Bảo. Nó thật sự không thích thế này chút nào nhưng nó không quen nhảy như mấy đứa bạn. Thằng Bảo mở lời:
- Nhận mail tui chưa?
- Nhận thì có nhận nhưng đọc thì chưa.
-Ừ... xem sau cũng được.


Hổng có âm thanh gì phát ra từ cái mền đang phồng to trừ tiếng ngáy. “Hà đang ngủ. Bảo thông cảm...” Nó bật dậy, hổng để ông anh nói hết câu. Thằng Bảo đến làm gì? Nó không đợi câu trả lời từ chính nó mà chạy xuống tầng trệt. Bảo đang chờ ở đó, trên ghế sopha.
- Nếu tui đoán không lầm thì kiếp trước bà là Miêu nữ phải không? Meo meo meo, mặt như mèo! - Lại giọng châm chọc đến phát ghét.
Hứ! Bảo gửi “thư của trái tim” cho nó mà dám chọc ghẹo nó hả? Nó bực mình, giọng lạnh băng.
- Tìm có chuyện gì không? Vào đề luôn đi.
- Xem mail chưa...?
- Chưa - Nó trả lời, lòng nghĩ: “Đấy, nói đến chuyện này thì lại run run!”.
- Vậy thì không cần xem nữa. Ngồi xuống đi, Hà! Bảo... rất tốt với Hà phải không? Hà cũng nhận ra điều đó mà, phải không?

Nó trơ mắt ra nhìn Bảo, hơi bị bất ngờ. Tỏ tình thật sao, Bảo ơi! Trái tim nó hình như cũng đang nhấp nhổm. Rồi nó sẽ nói gì với Bảo sau lời tỏ tình này? Từ chối ư? Nó không muốn Bảo buồn. Nhận lời ư? Trời ạ, nó không nghĩ đến điều đó. Sao bỗng dưng lời tỏ tình lại vắt ngang tình bạn của tụi nó thế này.
- Thật ra, từ lâu.... - giọng Bảo ngập ngừng... - Bảo đã để ý...
Một cái tên khác đi, một cái tên khác đi, Bảo! Đừng là chữ Hà nhé! Đừng...
- ... Trinh, học cùng lớp Anh văn với bọn mình đấy.
- Hả?! Cái gì? - Nó ngây người. Vậy... là sao? “Thư gửi từ trái tim” là thế nào? Lại còn sôcôla nữa chứ.

Thằng Bảo lúng túng:
- Bảo không biết làm quen thế nào nên định nhờ Hà làm “bà mai”, Bảo tặng Hà hộp sôcôla, xin lỗi, “cat - xê” hơi ít... Hà nhớ...
- Đợi chút, tui đi uống nước!
Nó đứng dậy, lủi vào trong.

Chẳng biết trong lòng nó là cảm xúc gì đây. Cứ như có một con diều bay cao và bị đứt dây. Một chút gì hụt hẫng... Nó rót nước, uống. Nước mát làm nó bình tĩnh lại. Rồi tự dưng nó thấy mắc cười. Mắc cười quá. Nó không nhịn được. Thế là nó cười phá lên. Thằng Bảo đi xuống nhà:
- Nè, bà cười trên tình cảm chân thành của người ta vậy đó hả?
Nó hắng giọng:
- Được rồi, về đi, mai tôi sẽ cùng ông bàn kế hoạch!

Bảo về, nó lên phòng, nằm ôm gối. “Thì ra sôcôla không chỉ dành cho tình yêu. Nó chặc lưỡi.

HOÀNG TỮ BÉ
Mực Tím 690



Các bài viết khác
Danh mục sản phẩm
Hỗ trợ Online
Belcholat 01 Belcholat 02 Belcholat 03
Phân phối
Lượt xem
Online:
Today:
Yesterday:
This month:
All:
11
10
594
12497
11687885